Tôi đã chạy trốn khỏi bệnh thoái hóa cột sống trong suốt 2 năm
Trang chủ > Bạn đọc chia sẻ > Tôi đã chạy trốn khỏi bệnh thoái hóa cột sống trong suốt 2 năm

Tôi đã chạy trốn khỏi bệnh thoái hóa cột sống trong suốt 2 năm

Tôi đã chạy trốn khỏi bệnh thoái hóa cột sống trong suốt 2 năm
4.25 (85%) 8 votes

Hai năm trước đối với tôi, giống như một trang sách mà tôi nửa muốn đọc lại, nửa muốn xé bỏ. Khi ấy, căn bệnh thoái hóa cột sống khiến người đàn ông trụ cột của gia đình là tôi trở nên bất lực và vô dụng. Nhưng cũng chính khi ấy, tôi mới nhìn thấu được tấm lòng và tình yêu của người vợ mà tôi đã từng không chung thủy.

Tôi đã chạy trốn khỏi bệnh thoái hóa cột sống trong suốt 2 năm

Hình ảnh mang tính chất minh họa

Tôi sẽ kể tóm tắt về tình hình của tôi khi đó

Bắt đầu câu chuyện gì thì cũng phải có phần giới thiệu. Tôi năm nay 47 tuổi, vợ kém tôi 5 tuổi. Chuyện mà tôi kể sẽ bắt đầu từ hơn 2 năm trước, khi đó, tôi vừa bị thoái hóa cột sống, vừa… ngoại tình.

Nhiều người cho rằng ngoại tình chỉ có khi con người dư thừa điều kiện khiến cho tâm tính thay đổi. Nhưng điều đó không đúng với tôi. Tôi thừa nhận rằng gia đình mình không mấy khá giả, mọi người biết tôi làm nghề nghiệp gì không? Công nhân công trường xây dựng – suốt chừng ấy năm cuộc đời. Tôi từng có đi học, nhưng điều kiện gia đình không thể giúp tôi tiếp tục, và tôi bắt đầu biết lao động chân tay từ năm 15 tuổi rồi. Đủ nghề, đủ dạng, nhưng quanh đi quẩn lại cùng chỉ dùng đến sức mà bốc vác, chứ không có cái nghiệp nào nhẹ nhàng ổn định hết. Hơn 3 chục năm như thế, sức vóc ai trụ được lâu dài?

Tôi ngoại tình, là tôi sai, nhưng tôi không cưỡng lại được khi ấy, vì tôi mù quáng. Người đàn bà thứ 3 là góa phụ, người đàn bà có thân phận thấp hèn như chúng tôi, và luôn đau đáu một sự dằn vặt ghê gớm khi xen giữa vào cuộc đời của người đã có gia đình. Rồi rốt cuộc vợ tôi cũng biết. Người đàn bà chính thức của tôi không đánh, không chửi, chỉ im lặng đến cả ngày. Ngôi nhà nhỏ vùng ngoại ô đã một thời gian dài không có tiếng nói.

Tôi bị thoái hóa cột sống

Tôi đã ân hận và nghĩ đến chuyện buông xuôi chuyện ngoại tình, nhưng khi chưa kịp thực hiện điều đó, thì tôi phát hiện mình bị thoái hóa cột sống chuyển sang giai đoạn mãn tính. Các bạn tưởng tượng được không? Đối với một người được coi là trụ cột gia đình, nuôi 3 đứa con chưa đủ lông đủ cánh (đứa lớn nhất 22, đứa nhỏ nhất là “ngoại ý” mới có 11), gia đình không có nhiều tiền, và đặc biệt là làm nghề lao động chân tay, mà bỗng dưng cơ thể không đáp ứng được sức nặng công việc nữa, bạn sẽ thấy mọi thứ như tối đen lại. Người đàn bà thứ ba khi ấy cũng cứ dần xa tôi hơn, có lẽ vì sự lạnh nhạt mà tôi đối xử. Và đúng là, cho đến giờ phút cuối cùng, ai cũng sẽ phải trở về với bến đỗ cũ của cuộc đời mình. Chỉ còn tôi – và vợ.

Tôi bị thoái hóa cột sống ở đoạn thắt lưng, mà cụ thể hơn nữa, bác sĩ nói tôi đang bị lồi đĩa đệm, có dấu hiệu thoát vị và gai cột sống đã hình thành. Bệnh này tôi biết, chẳng đâu xa, ngay ông lão hàng xóm nhà tôi bị thoát vị đĩa đệm đã 4 – 5 năm nay rồi, có chữa được đâu, đi lại không xong, bê vác cái gì cũng đau đớn. Tôi phát hiện bệnh năm 45 tuổi, thời gian đầu còn giấu bác sĩ đi làm tiếp kiếm tiền, vì khi đó con gái lớn sắp tốt nghiệp, nhà tôi cần tiền. Được khoảng hơn 1 tháng tiếp theo, bệnh nặng hơn, lưng tôi đau gắt dữ dội mỗi khi tôi dướn người vào dây chuyền hàng để lấy các bao tải. Dần dà, đến xoay người qua lại, cúi người lên xuống tôi cũng thấy đau. Nói thật, hồi đầu tôi chưa thực sự thấy đau nhiều, nên còn chủ quan lắm, lại tiếc tiền nên ít khám bác sĩ nữa. Khi nào đau tôi lại lấy thuốc bác sĩ cho ra uống, thấy đỡ rồi lại khuân vác tiếp. Nhưng sau tôi biết đó chỉ là thuốc giảm đau, tạm thời giảm đau thôi, không phải thuốc chữa bệnh.

“Nhờ” thế, bệnh tiến triển rất nhanh, tôi đau đến độ ngủ cũng không ngon giấc, chân phải lắm lúc đau dọc từ trên xuống dưới, đi đứng bình thường còn khó khăn chứ nói gì đến vác bao tải hơn 5 chục ký trên vai. Không phải lúc nào chân với mông cũng đau, nhưng vẫn có.

Lo lắng, tôi tự đi khám một mình (vì không dám nhờ vợ đi cùng). Ông bác sĩ ban đầu thắc mắc tại sao bệnh của tôi phát triển nhanh như vậy, dấu hiệu thoát vị đã có, gai xương mọc cọ vào dây thần kinh tọa thỉnh thoảng gây đau mông với chân. Khi đó tôi đành lí nhí khai báo mình vẫn tiếp tục đi làm. Đương nhiên là ông bác sĩ mắng rất nhiều, và ép tôi phải ngưng ngay lại. Lại còn cái chứng uống thuốc vô tội vạ nữa, vì đó là thuốc giảm đau, uống quá liều là hại vô cùng, không khéo bệnh này chưa khỏi đã mắc thêm bệnh kia. Tôi thiết nghĩ, có lẽ đành phải vậy, chữa khỏi bệnh rồi đi làm bù lại nhiều hơn, chứ giờ càng cố càng chết.

Thế nhưng, khi nghe giải thích từ ông bác sĩ, rằng phải mất rất lâu để mong bệnh có tiến triển tốt, có thể là vài tháng, cũng có thể là vài năm, và việc chữa khỏi hoàn toàn thì vô cùng khó khăn, nhất là đối với tình trạng ăn uống khem khổ và lao động nặng trong nhiều năm như tôi. Cách chữa thì chẳng khác mấy so với thời gian trước, tức là cứ tiếp tục dùng mấy loại thuốc giảm đau kia, có cả thuốc chống viêm và vài thứ khác mà tôi quên mất rồi, nhưng đại loại chúng chỉ duy trì bệnh thôi, không chữa là mấy. Tai tôi cứ ù đi khi nghe bác sĩ nói. Đó là một phòng khám ngoài (vì tôi tiếc tiền không vào bệnh viện – nhưng mà thực ra lắm khi chính phòng khám ngoài còn đắt hơn cả bệnh viện công, vậy nên tôi khuyên nếu có bệnh bạn cứ vào thẳng viện mà khám), vì chưa tin lắm nên tôi quyết định vào viện 108 khám lại. Nhưng đau lòng hơn là bác sĩ ở đây cũng nói vậy, ngoài ra họ dặn dò tôi đi làm vật lý trị liệu thêm và tập tành thể dục. Tôi chẳng hiểu thể dục có tác dụng gì với bệnh nữa (sau này tôi mới biết tôi sai).

Ròng rã 2 năm kiếm tiền khó khăn – chống chọi với bệnh

Nói lại về vợ tôi, tôi có nhắc là một thời gian dài người phụ nữ ấy sống thờ ơ với tôi như một cái xác, khi đó hai vợ chồng chỉ còn cái nghĩa, còn cái tình đã cạn. Tôi nghĩ vợ tôi chỉ vì con cái, chứ chẳng còn tha thiết gì tới người đàn ông tồi tệ này nữa. Nhưng tôi sai. Tôi không ngờ vợ có thể bao dung đến mức độ ấy – khi tôi bị bệnh.

Những người duy nhất còn quan tâm và chăm sóc khi tôi bệnh tật, không còn làm việc, không còn kiếm ra tiền, chỉ có vợ con tôi thôi. Hơn một năm sau ngày bác sĩ chỉ định tôi không được bốc vác thuê nữa, tôi đành trở về lủi thủi làm những công việc vặt vãnh sống tạm qua ngày. Khu nhà tôi ngoại thành, có sung túc chi đâu nên chẳng thể nghĩ đến chuyện mở cái quán gì buôn bán. Tôi lấy tạm con xe máy, vào nội thành làm xe ôm từ sáng đến tối, gom góp được đồng nào hay đồng ấy. Vợ bán rau với đồ khô ngoài chợ, ngày kiếm được bao nhiêu dành dụm lại tìm thầy tìm thuốc chữa bệnh cho tôi. Thuốc ở đây tức là thuốc Nam, nhà tôi quyết định theo loại thuốc ấy. Vì trong một năm vừa rồi, có rất nhiều chuyện xảy ra.

Tôi đã chạy trốn khỏi bệnh thoái hóa cột sống trong suốt 2 năm

Hình minh họa: Ròng rã 2 năm kiếm tiền khó khăn – chống chọi với bệnh (Nguồn ảnh: internet)

Đầu tiên là thuốc của bác sĩ cho. Tôi cũng uống đều đều, nhưng không dám uống bậy bạ vô liều lượng nữa. Những tưởng ngày xưa do uống sai cách mà bệnh nặng thêm, mà không phải. Có uống thế chứ uống nữa cũng chả khỏi được. Thuốc giảm đau chứ không phải thuốc chữa.

Tiếp theo là tìm đến vật lý trị liệu. Ôi nghe giá cả mà tôi choáng váng, liệu trình đi có 5 đến 7 ngày, mà mất đến cả hơn triệu bạc, có chỗ còn đắt hơn. Mà họ nói có phải một liệu trình là ổn đâu, đi lâu đi dài mới đỡ, chứ chẳng cam kết là khỏi cơ. Tôi sợ quá, chắc đây là cách chữa của người giàu, như tôi lấy đâu ra tiền mà theo.

Con gái ông bạn ngày xưa làm cùng có lần còn gạ tôi mua thực phẩm chức năng về uống, ban đầu còn lấp la lấp liếm thuốc này thuốc nọ. Nó nghĩ tôi không biết thực phẩm chức năng là gì, nghĩ tôi ít học kém hiểu biết, chứ tôi biết thừa, mấy thứ này không khéo uống cả đời cũng chẳng thấy tác dụng đâu. Loại có tác dụng chắc đắt hơn cả đi làm vật lý trị liệu.

Con gái lớn của tôi cũng thương bố, ngày ngày tìm cỏ cây hoa lá về ngâm xoa bóp với sắc thuốc cho bố uống. Đều là mấy bài thuốc dân gian đơn giản, nguyên liệu dễ kiếm lắm, toàn lá lốt, lá ngải cứu, lá cỏ xước với cỏ trinh nữ, gừng với rượu… Ô thế mà tôi thấy tốt. Ví dụ như con gái làm rượu gừng ngâm, xoa bóp xong tôi thấy đỡ đau hẳn. Hay là nó sắc lá lốt với vài loại lá khác, tôi uống cũng thấy xuôi xuôi. Nhưng mà cái đỡ đấy không nhiều lắm, một lát sau nó lại đau. Nhưng mà cũng vin vào đó, vợ tôi quyết định cho tôi theo thuốc Nam bằng được. Chính vì thế mà tôi mới nói vợ tôi tảo tần sáng hôm, dành dụm tiết kiệm để tìm thấy tìm thuốc chữa bệnh thoái hóa cột sống cho chồng.

Kể từ ngày tôi bệnh nặng, vợ quay trở lại nói chuyện với tôi. Rồi bà đi thăm hỏi khắp nơi mong có ai biết thầy chữa thoái hóa cột sống, ngồi ngoài chợ gặp ai cũng hỏi, cũng nói, cả cái chợ ai cũng biết tôi bị thoái hóa cột sống. Ngày dậy từ 4 giờ sáng, 8 – 9 giờ về tranh thủ cơm nước cho con, rồi lại tất tả ra chợ bán buổi trưa. Buổi tối khu nhà tôi không có chợ, vợ một mình gánh hàng vào tận chợ nội thành để bán. Có hôm khuya muộn mới về tới nhà. Cơ cực, tôi càng nghĩ càng thấy mình có lỗi vì thời gian trước đây đối xử tệ bạc với người đàn bà tảo tần.

Tìm được thầy thuốc chữa bệnh cho tôi

Đó là ngày 25 tháng 9 năm ngoái, tôi nhớ rõ vô cùng, vì đó là thời điểm quan trọng đối với tôi và gia đình. Chuyện cả khu chợ biết tôi bệnh gì thì tôi đã kể. Và ngày hôm đó, có một vị thầy thuốc tên Nguyễn Thượng Minh đi qua khu chợ nhà tôi. Không biết ở đây có nhiều người nghe danh thầy chưa. Thầy nổi tiếng lắm, vốn ở vùng Định Hóa, Thái Nguyên, mấy chục năm cuộc đời chữa bệnh giúp người, đến nay thầy cũng hơn 7 chục tuổi. Vị thầy thuốc ấy không ở nhà chữa bệnh nữa, mà lên đường đi khắp đó đây tìm người cần giúp. Thầy sợ rằng nhiều người ở xa không đến được nhà, nhiều người chưa biết đến cũng không tìm được cách chữa. Với cái bệnh thoái hóa cột sống của tôi, thầy có bài thuốc tên là Thái Y Phục Cốt Vương công hiệu lắm. Thuốc từ thời ông nội để lại, mà ông nội lại là Ngự y trong triều đình thời Nguyễn, có danh lắm.

Nghe đồn thổi, thầy tìm về khu chợ vợ tôi đang bán rau, hỏi han tình hình. Ban đầu vợ còn sợ lang băm, sau nghe thầy lý giải, bà tin tưởng lắm, mời thầy về nhà. Các bạn biết không, về nhìn thấy cảnh nhà tôi, nghe tình hình vợ chồng tôi kể, thầy còn nói chữa miễn phí, không lấy tiền. Hai vợ chồng ngạc nhiên không để đâu cho hết. Thầy chỉ nói một câu mà tôi thấm mãi: “Tôi làm thầy thuốc không phải để kiếm tiền. Tiền tôi kiếm được chỉ để đủ duy trì việc tôi chữa bệnh cho mọi người thôi. Bệnh không ai tránh được, gặp nhau ắt là cái duyên. Ai không có tôi giúp, giúp mà khiến người lo lắng về tiền bạc nó sẽ làm mất đi cái tấm lòng”.

Cảm kích vô cùng, chúng tôi chẳng nghĩ trên đời còn những lương y như “bước ra từ truyện cổ tích” như thế. Thầy khám, hỏi han rồi cho chúng tôi vài thang thuốc Thái Y Phục Cốt Vương đó. Thầy căn dặn đủ điều rồi ngủ lại một hôm, ngày hôm sau đi sớm, chúng tôi biếu gì thầy cũng không nhận.

Tìm lại nguồn sống cho bản thân và gia đình

Chỗ thuốc mà thầy Thượng Minh cho nhà tôi sắc lên uống được gần một tuần. Thật quý hóa, thuốc này tác dụng tốt hơn hẳn so với mấy bài đơn giản trước đây tôi dùng. Cơn đau đỡ được lâu hơn, người đỡ mỏi mệt hơn… Nhưng một tuần làm sao mà đủ cho bệnh. Chúng tôi biết thuốc Nam dùng lâu mới thấm. Cũng may mắn, trước khi đi thầy lo hai vợ chồng không lên được tận nhà thấy cắt thêm thuốc, nên cho địa chỉ của một Viện Nam dược khác trong nội thành, nói rằng thầy chỉ giao thuốc cho bên này thôi, tôi có thể qua đó lấy thuốc. Tôi nửa mừng nửa lo chạy xe với vợ theo địa chỉ thầy đưa, tới một Viện có tên Viện Sưu tầm và Nghiên cứu Nam dược Việt Nam. Không ngờ, tới nơi, vừa trình bày tình hình hoàn cảnh, họ đã nhận ra và nói thầy Thượng Minh đã liên lạc với Viện, nói về trường hợp của tôi rồi. Họ sẽ đồng ý giảm tiền thuốc cho hai vợ chồng vì thầy đã nhờ vậy. Tôi và vợ mừng khôn xiết, nghe họ tư vấn thêm một hồi rồi lấy thuốc về. Nhưng thuốc ở đây hơi khác, dạng lọ với gói chứ không phải thang thuốc sắc như của thầy đưa. Tôi cũng hơi ngờ ngợ, thì họ giải thích rằng thuốc bào chế thế này tiện hơn, mà công năng vẫn vậy, cứ yên tâm mang về uống.

Một tháng, hai tháng, ba tháng, tính đến nay là liên tục năm tháng tôi dùng bài thuốc này. Cuối tháng này là tôi quyết định dừng, vì thực sự tôi thấy mình gần như khỏi hẳn rồi cũng nên. Tính ra thì tôi thấy đỡ hẳn từ hết liều tháng thứ 3 rồi, nhưng vợ vẫn giục tôi cố dùng thêm 2 tháng cho khỏe. Hai vợ chồng mừng vui khôn tả. Bài thuốc này đúng là cứu tinh không chỉ cho tôi mà cả gia đình tôi.

Khỏe rồi, tôi cũng không có ý định quay về nghề bốc vác nặng nhọc nữa. Tôi vẫn tiếp tục những cuốc xe ôm, mỗi ngày, nhưng tinh thần với thể lực khỏe khoắn hơn hẳn, tôi vui lắm. Hai vợ chồng còn sang bày bài thuốc kia cho ông hàng xóm mà tôi có kể bị thoát vị đĩa đệm hơn 4 năm không khỏi đó. Đến giờ ông dùng được gần một tháng rồi. Khi nào có kết quả tôi sẽ chia sẻ tiếp với bạn đọc.

Trên đây là chia sẻ của Ông Đỗ Văn Mạnh (Thạch Thất – Hà Nội) về hành trình điều trị khỏi bệnh thoái hoá cột sống. Bài chia sẻ đã được chúng tôi biên tập lại dưới sự đồng ý của người gửi để làm rõ ý, giúp bạn đọc có thể dễ hiểu hơn (nội dung các ý chia sẻ không bị ảnh hưởng).

Ban Biên tập xin gửi lời cảm ơn tới Ông Đỗ Văn Mạnh và các bạn đọc đã gửi chia sẻ về Tạp chí. Chúng tôi vẫn tiếp tục nhận và đăng tải các ý kiến, chia sẻ từ bạn đọc trên khắp cả nước về các vấn đề liên quan đến điều trị bệnh bằng thuốc Nam. Trân trọng!

Theo Tạp chí Cây thuốc Nam

56 Bình luận

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *